Thảo Nhi mến tặng các bạn

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Mẹ Suốt

Mẹ Suốt 
(Tố Hữu)

 
Lặng nghe mẹ kể ngày xưa 
Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình
 Mẹ rằng: Quê mẹ Bảo Ninh
 Mênh mông sông biển, lênh đênh mạn thuyền 
Sớm chiều, nước xuống triều lên 
Cực thân từ thuở mới lên chín mười
 Lớn đi ở bốn cửa người
 Mười hai năm lẻ, một thời xuân qua
 Lấy chồng, cũng khổ con ra
 Tám lần đẻ, mấy lần sa, tội tình!
 Nghĩ mà thương mẹ cha sinh
 Thương chồng con lại thương mình xót xa 
Bây chừ sông nước về ta 
Đi khơi đi lộng, thuyền ra thuyền vào 
Bây giờ biển rộng trời cao 
Cá tôm cũng sướng, lòng nào chẳng xuân! 
Ông nhà theo bạn "xuất quân" 
Tui nay cũng được vô chân "sẵn sàng" 
Một tay lái chiếc đò ngang 
Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày 
Sợ chi sóng gió tàu bay 
Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua! 
Kể chi tuổi tác già nua 
Chống chèo xin cứ thi đua đến cùng!
 Ngẩng đầu, mái tóc mẹ rung 
Gió lay như sóng biển tung, trắng bờ... 
Gan chi gan rứa, mẹ nờ? 
Mẹ rằng: Cứu nước mình chờ chi ai? 
Chẳng bằng con gái, con trai 
Sáu mươi còn một chút tài đò đưa 
Tàu bay hắn bắn sớm trưa 
Thì tui cứ việc sớm trưa đưa đò... 
Ghé tai mẹ, hỏi tò mò: 
Cớ răng ông cũng ưng cho mẹ chèo? 
Mẹ cười: Nói cứng, phải xiêu 
Ra khơi ông còn dám, tui chẳng liều bằng ông! 
Nghe ra, ông cũng vui lòng 
Tui đi, còn chạy ra sông dặn dò: 
"Coi chừng sóng lớn, gió to 
Màn xanh đây mụ, đắp cho kín mình!"
 Vui sao, câu chuyện ơn tình 
Nắng trưa cồn cát Quảng Bình cũng say...

.

Thảo Nhi chân thành cảm ơn